L
ỜI NGUYỆN CẦU CUỐI ĐỜI Tạ ơn Ông Trời, Tạ Ơn Cuộc
Đời, ….Con đã được sinh ra mà không bị loại bỏ khỏi cuộc đời như bao thai nhi khác.
Con tên: Huỳnh Tiểu Hương giấy khai sinh
theo của cha mẹ nuôi vào ngày 18 tháng 10 năm 1968 tại Châu đốc An Giang.
Con chỉ biết bà nuôi con vào năm lên 6,7
tuổi đựoc bà cho một cặp vợ chồng giáo viên nuôi, nhưng vì bị ba nuôi... nên
các cô chú ở trong trừờng đã đưa con trốn ra tàu lửa, rồi sau đó địa chỉ và nơi
ở là đường phố, bến tầu xe lửa,góc phố…trong cuộc sống của con là những thứoc
phim tự sự liên khúc không ngừng, nỗi đau, luôn ập đến trong giấc ngủ của con,
đặc biệt lúc con gặp một ai đó hỏi về cuộc đời con, con đều lãng tránh, vì con
sợ sợ thứơc phim tiếp tục quay trở lại làm con không kìm chế được, mắt tuôn
trào, nên mỗi khi có ai đó muốn gặp con, hoặc hỏi về quá khứ thì con sợ lắm,
nêncon thường lãng tránh, hoặc khi con ôm những đứa conc ủa cobn vào lòng, thì
thước phim chạy dồn vào lòng con đau nhói, vì con sợ sợ lắm, sợ các con của
con, nếu một khi không có mẹ bên cạnh thì phải làm sao, liệu cac con có thể tự
bảo vệ mình hay không? Chắc không thể, nên con đã quyết tâm cố gắng không ngừng
phấn đấu, để tạo dựng cơ sở vật chất để lại cho các con của con sau này, nhưng
nếu con tạo dựng mà các conc ủa con còn nhỏ thì làm sao được, nên conc hỉ biết
nhờ vào tấm lòng của tất cả các ban ngành lãnh đạo trung ương cũng như địa
phương cùng các vị ân nhân xa gần hãy cùng con chắp cánh ước mơ, tiếp bước con
đường và nhân ái thương người như thể thương thân, để cứu giúp các con của con,
tạo điều kiện cho tất cả các conc ủa con có được cuộc sống tốt hơn để lớn lên
sống hữu ích cho xã hội, đất nước.
Riêng bản thân con. Con không để lòng thù hận
một ai : những người đã tạo ra hình hài cho con, những người đã từng hãm hại,
thù ghét….TRÁI LẠI, CON MUỐN YÊU THƯƠNG HẾT MỌI NGƯỜI, NHẤT LÀ NHỮNG MẢNH
ĐỜI BẤT HẠNH TRÊN QUÊ HƯƠNG VN. THÂN YÊU.
Tại sao tấm thân bé nhỏ như con lại phải lang
thang, cô độc giữa cuộc đời ? phải hoàn toàn tự lập mưu sinh ngay từ tấm
bé, thay vì được ôm ấp che chở nơi mái ấm gia đình của mẹ cha….Con đã bị người
ta ruồng bỏ ngay từ những ngày đầu đời...Con hoàn toàn không hiểu nổi..?
Tại sao ??? Con nghĩ : tại Định Mệnh do
Ông Trời sắp xếp cho con như thế ???
Ông Trời sắp xếp cho con như thế ???
Con lang thang khắp chốn, không nơi
nương thân, không bạn bè, không một người thân….trái lại, toàn những kẻ tìm hãm
hại , ức hiếp, đe dọa , trấn lột….Nhưng tại sao
con lại còn sống, còn tồn tại…Chính con cũng chẳng hiểu…
Thế rồi một ngày định mệnh đã đến đổi mới
cuộc đời con, một ngày hoàn toàn vỡ mộng ,khi trông chờ vào vị ân
nhân con gọi bằng ba, tưởng cứu giúp đời con khỏi vũng tối lầm than cơ
cực…Nào ngờ lại cũng làm hại con…
Nhưng cũng từ ngày đó, cuộc đời con bước
sang khúc ngoặt bởi chính 20 lượng vàng ông đền bù do lòng hối hận trong
cơn đam mê tội lỗi…Con đã dùng số vàng đó mua nhà để ở, thay vì ở khách sạn với
ông….
Một lần nữa con lại Tạ Ơn Ông Trời Có
Mắt, đã thương đến con, một cách vô tình con trở thành nhà
kinh doanh bất động sản thành đạt và giầu có , để con có điều kiện nuôi dậy
giúp các con được lớn lên thành người và có ích cho xã hội….
Thế nhưng, điều khiến con phải biết
ơn Ông Trời vô vàn : đã ban cho con có Một Tấm Lòng Yêu Thương những kẻ đồng
cảnh ngộ, Một Trái Tim rộng mở Biết Rung Cảm trước người nghèo khổ, cách riêng
trẻ sơ sinh bị vất bỏ một cách dã man nơi hố rác hay bên lề đường, những em bé
nhỏ tật nguyền không người nâng đỡ.…
Con yêu quí cuộc sống con người , con
quí trọng mạng sống con người, Bằng mọi giá, con gìn giữ, bảo vệ, xây đắp cuộc
sống con người, cách riêng cho các thiên thần không cánh : các bé sơ sinh, các
em khuyết tật , khiếm thị , khiếm thính và bệnh tật ngặt nghèo. …
Con cám ơn các vị Ân nhân xa gần, đã
cùng đồng hành với công cuộc con đang thực hiện. Các vị đã hỗ trợ con về
tinh thần lẫn vật chất ,đã không quản ngại mọi khó khăn, thời giờ lẫn công sức
cho công việc từ thiện này.
Đặc biệt con Cám Ơn Nhà Nước, các Vị Lãnh
Đạo Trung Ương, các Ban Ngành , các Đ0àn thể , các cấp chính quyền đã hết tình
động viên, giúp đỡ, thăm hỏi và tạo mọi điều kiện tốt nhất cho Trung Tâm Nhân
Đạo Quê Hương do con khởi xướng, thành lập, trong đó nơi chính được đặt tại : 17/15/11
A Gò dầu . Phừong Tân Quý, Quận Tân Phú, TP. Hồ Chí Minh
Cơ Sở 2.đc 61/23 Đừong ĐT 743 Ấp Tân Long, xã
Tân Đông Hiệp. huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Các vị đã quan tâm, săn sóc,
bảo trợ các thành phần xã hội bị bỏ rơi . Điều đó đã nói lên tấm lòng yêu
thương bao la của con người.
Trung Tâm Nhân Đạo được mang tên gọi QUÊ
HƯƠNG, Chính tên gọi NÀY nói lên Lòng Yêu Con Người và Đất Nước VN của con….Hiện
nay tại Trung Tâm có tồng số 329 em .
Con yêu thương các con rất nhiều, đặc biệt
những con bé nhỏ, tàn tật hoặc ốm yếu...Con nỗ lực tạo mọi điều kiện tốt nhất
với mục tiêu: Giúp các con sớm hòa nhập với xã hội, chứ không bị cách ly hay bị
loại trừ. Con mong muốn : chúng sớm có được cuộc sống tốt đẹp nhất và hoàn toàn
tự lập cho cuộc sống mình…
Quí vị đã từng đến thăm Trung Tâm Quê Hương tận
mắt thị kiến các công cuộc với những hoạt động lẫn cơ sở còn nhiều giới hạn. Con
mong chờ có được nhiều bàn tay góp sức cho công cuộc Từ thiện xã hội của
những tấm lòng vàng từ khắp nơi.
Con đã nhận được sự quan tâm giúp đỡ rất
quảng đại của các vị lãnh đạo Trung Ương, các Ban Ngành Đoàn Thể, các cấp chính
quyền cho Trung Tâm Nhân Đạo Quê Hương trong những thời gian qua.
Có thể nói: Dù Trung Tâm Quê Hương do Huỳnh
Tiểu Hương Sáng lập kiêm chức danh Giám Đốc, nhưng thực sự con chỉ là một người
được phục vụ mà thôi
Con hết lòng Biết Ơn Mẹ VN, Con Người
VN, Các Cấp Chính Quyền từ Trung Ương đến địa phương cùng Các Vị Ân Nhân trong
nước cũng như hải ngoại, các Ban Ngành Đoàn Thể , các Nhà Doanh Nghiệp và các
tư nhân
cùng các em sinh viên của các
trường đại học trong và ngoài nước.….
Có
một điều con băn khoăn :
Sau khi qua đời, con không biết là
khi nào, bởi đang mang trong mình một thứ bệnh hiểm nghèo có thể chết…Rồi
Các con bé nhỏ của con sẽ ra sao, sẽ như thế nào ? khi Mẹ không còn
ở bên các chúng nữa ?
Thật sự, một đàng con rất lo, nhưng đàng
khác con cảm thấy an lòng, vì còn có các vị Lãnh Đạo Trung Ương sẽ thay con
quan tâm bảo vệ các thiên thần không cánh tiếp tục được sống trên chính mảnh
đất và cơ sở mà Mẹ các chúng đã lo cho
CON
NGUYÊN CẦU :
CÁC CON BÉ NHỎ , ĐÃ ĐƯỢC CON NUÔI DẬY
VÀ SINH SỐNG TẠI TRUNG TÂM , SẼ VẪN ĐƯỢC TIẾP TỤC SỐNG TẠI NƠI ĐÂY.
TẤT CẢ CƠ SỞ VẬT CHẤT VÀ TÀI SẢN TRÊN KHU
ĐẤT NÀY ĐỀU THUỘC QUYỀN SỬ DỤNG CỦA CÁC CHÚNG VÀ NHỮNG NGƯỜI THỪA KẾ THEO
DI CHÚC SAU KHI CON QUA ĐỜI.
CON
MUỐN RẰNG :
CUỘC SỐNG CỦA CHÚNG VẪN ĐƯỢC CHÍNH QUYỀN
CÁC CẤP, TỪ TRUNG ƯƠNG ĐẾN ĐỊA PHƯƠNG HẾT LÒNG QUAN TÂM SĂN SÓC, BẢO VỆ
TIẾP TỤC TỒN TẠI NHỮNG HOẠT ĐỘNG CỦA TRUNG TÂM NHÂN ĐẠO QUÊ HƯƠNG
VÌ LỢI ÍCH CỦA CÁC TRẺ TÀN TẬT MỒ CÔI
ĐÁNG THƯƠNG…
VÌ DANH DỰ CỦA QUÊ HƯƠNG
VIỆT NAM
ANH HÙNG TRƯỚC THẾ GIỚI…
VÌ SỰ NGHIỆP LẪY LỪNG CỦA CHA ÔNG TA
ĐÃ TỪNG LÀM RẠNG DANH ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM.
ĐÂY LÀ LỜI NGUYỆN CẦU
GIỮA BUỔI HOÀNG HÔN CỦA MỘT KIẾP NGƯỜI MANG TÊN .
H U Ỳ N H T I Ể U
H Ư Ơ N G
Con Xin cúi đầu bái tạ .
GIÁM ĐỐC kiêm SÁNG LẬP
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét