Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

Huỳnh Tiểu Hương: Người mẹ của trăm người con

Với chị, tài sản quý giá nhất không phải là tiền bạc, của cải, cũng như cơ sở vật chất mà chị có được, mà là những con người, những trẻ em gọi chị là mẹ và một đại gia đình với hơn 170 người con đều mang một họ - họ Huỳnh.


Ước mơ giản dị
Một gia đình đầm ấm, những đứa con ngoan, hiếu thảo, biết vâng lời... luôn là ước mơ của nhiều người. Và chị, một con người đã trải qua quãng đời đầy cơ cực không biết cha mẹ, không nhà cửa, hàng ngày chị phải bôn ba trên con đường mưu sinh, chị đã thấu hiểu nỗi đau của những em bé tật nguyền bị bỏ rơi.

Với nguyện vọng duy nhất là được giúp đỡ những trẻ em, giúp đỡ người khuyết tật, người nghèo... Chị đã bỏ ra tất cả tài sản, thời gian và tình cảm thiêng liêng, hạnh phúc nhất của bản thân để phục vụ cho trẻ em khuyết tật, phục vụ các con của chị và cho xã hội.

Ngoài Trung tâm nhân đạo nuôi dạy trẻ khuyết tật Quê Hương được thành lập từ năm 2001 tại Tp. Hồ Chí Minh, năm 2003, với số tiền tích lũy được, chị đã mua thêm đất tại Bình Dương với diện tích 3.700 m2 và khai trương cơ sở 2 tại đây. Chị nói “những ngày tháng tận tụy kiếm tiền mua đất đã khó, xây dựng thành một Trung tâm như thế này lại càng khó hơn. Vì với số lượng trẻ khá đông, những chi phí ăn học và nuôi dưỡng các em tàn tật, mù lòa, câm điếc, trẻ sơ sinh... các em rất đa dạng nên thật sự khó khăn…”.

Và những nỗ lực không ngừng
Gặp chị tại Trung tâm nuôi dạy trẻ khuyết tật Quê Hương 2 tại 61/23 đường DT 743 - Tân Long - Tân Đông Hiệp - Dĩ An - Bình Dương, nhìn chị lúc nào cũng vui tươi, luôn cười nói, hạnh phúc bên những người con của mình. Nhưng đằng sau nụ cười thật tươi của chị là một gánh nặng lo toan, và căn bệnh hiểm nghèo luôn đeo đẳng bên chị. Nói về ước mơ của mình, chị nói “Hương có rất nhiều, rất nhiều ước mơ, và Hương sẽ sớm mong ước mơ đó thành hiện thực, vì Hương biết chắc rằng mình sẽ không còn ở cùng các con của mình bao lâu nữa.

Điều mà Hương lo lắng lúc này nhất là đời sống, học hành, sức khỏe, sinh hoạt và tương lai của các con. Dù mai đây Hương có nằm xuống, nhưng hôm nay tâm nguyện là lấy hết sức mình để giúp đỡ các con, Hương chỉ mong các con được ăn học, lễ phép, đạo đức, hướng nghiệp và dạy nghề để sau này các con của chị tự lo cho bản thân”.

THÔNG TIN LIÊN QUAN

Sáng ngày 24/6 vừa qua, Trung tâm Nhân đạo nuôi dạy trẻ khuyết tật Quê Hương đã khánh thành khu nhà ở và lớp học trên khu đất rộng 3.700m2. Tổng kinh phí trên 700 triệu đồng do công ty VMEP, Hiệp hội các nhà máy vệ tinh VMEP, công ty Vision, cùng các tổ chức tài trợ. Đồng thời Trung tâm cũng đã làm lễ trao tặng 850 chiếc xe lăn cho Huỳnh Tiểu Hương cùng hãng xe lăn Free Wiheel Chairmission tài trợ dành cho người khuyết tật ở các tỉnh thành như Bình Dương, Củ Chi, Vũng Tàu, Vĩnh Long, Tiền Giang, Cà Mau, Phú Yên, Nam Định, Phú Thọ, Thanh Hóa...
Thời gian qua, Huỳnh Tiểu Hương đã khóc rất nhiều, không phải chị khóc vì bản thân mình, mà chị khóc vì thời gian mà chị dành cho các con mình không nhiều, mặc dù tôi biết chắc rằng lúc này đây, những cơn đau của căn bệnh ung thư cấp tính ấy kéo đến hành hạ thể xác chị.

Dù sức khỏe chị không được tốt, nhưng chị vẫn không nghỉ ngơi, chị vẫn dành thời gian tham gia các hội chợ triển lãm sản phẩm của Trung tâm làm ra và tổ chức những buổi cơm từ thiện. Kêu gọi những tấm lòng nhân ái và mua hàng ngàn chiếc xe lăn để gởi tặng cho những người khuyết tật, xây dựng cơ sở tạo công ăn việc làm, phòng học vi tính... và mới đây chị lại hoàn thành những hạng mục công trình dành cho Trung tâm, với sự giúp đỡ của những nhà hảo tâm như công ty VMEP, công ty VISION, cùng rất nhiều nhà hảo tâm khác đã giúp cho các con chị có được nơi ở khang trang hơn, chị nói “Xem như Hương đã hoàn thành một phần, ước mơ của mình là nuôi dạy trẻ mồ côi, khuyết tật, hướng nghiệp dạy nghề và mở phòng khám đa khoa giúp đỡ người bất hạnh, giúp các em tàn tật phục hồi chức năng và giúp cho phụ nữ mang thai không có điều kiện đi khám”.

Vì yêu trẻ thơ, chị luôn dành những tình cảm cho chúng. Chị luôn có những buổi bán đấu giá, bán những sản phẩm của các em tại Trung tâm Quê Hương làm ra và luôn mong muốn hoàn thành ý nguyện của mình. Chia tay với chị, rời Trung tâm Quê Hương, chúng tôi vẫn luôn mong ước rằng chị hãy sống thật lâu và sẽ luôn mãi mãi là một cô tiên của những trẻ em bất hạnh.
Trần Bảo Ngọc Châu  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét